Vatican

Ngày Thế giới Di dân và Tị nạn mang lại cho toàn thể Giáo Hội cơ hội suy tư về một đề tài gắn liến với hiện tương di dân đang gia tăng, cơ hội cầu nguyện để các tâm hồn mở ra cho sự tiếp đón của người Kitô hữu và làm việc để gia tăng trên thế giới sự công bằng và bác ái, những trụ cột của việc xây dựng một nền hoà bình đích thực và bền vững. “Như Thầy đã yêu mến các con, các con cũng hãy yêu thương nhau” (Ga 13,34) là lời mời gọi mà Chúa mạnh mẽ nói với chúng ta và làm mới chúng ta luôn: nếu Chúa Cha kêu gọi chúng ta trở nên những người con yêu dấu trong Con yêu dấu của Ngài, thì Ngài cũng kêu gọi chúng ta hết thảy nhìn nhận nhau như là những anh chị em trong Chúa Kitô.


Nhân việc cử hành Ngày Thế giới Di Dân và tị nạn Cha muốn một lần nữa bày tỏ mối quan tâm canh cánh của Giáo hội với tất cả những ai, cách này hay cách khác, đang trải nghiệm đời sống của một người di dân. Đây là một hiện tượng, như Cha đã viết trong thông điệp “Bác Ái trong Chân lý (Caritas in Veritate)” tác động mạnh trên chúng ta vì số người bị ảnh hưởng khá đông, kèm theo nhiều vấn đề trong các lãnh vực xã hội, kinh tế, chính trị, văn hoá và tôn giáo, với những thách đố đầy kịch tính trên cả bình diện quốc gia lẫn quốc tế. Người Di dân là một người có những quyền căn bản bất khả nhượng phải được trân trọng nơi mọi người và trong mọi hoàn cảnh (x. số 62).


Năm nay, đề tài của Sứ điệp cho Ngày Thế giới Di dân và Người tịnạn sẽ là: “Thánh Phaolô di dân, ‘Vị Tông đồ của muôn dân’. Đề tài này may mắn trùng hợp với Năm Thánh mà cha đã ấn định để mừng kính ngài nhân dịp kỷ niệm năm thứ 2000 ngày sinh của thánh nhân. Thật vậy, Phaolô, ‘người di dân tự bản chất ơn gọi’ đã thực hiện việc rao giảng và trung gian giữa các nền văn hoá khác nhau và Tin Mừng. Ngài chính là điểm quy chiếu quan trọng cho tất cả những ai ngày nay đang can dự vào phong trào di dân. 


Đề tài cho Ngày Thế Giới Di Dân và Tị Nạn năm nay kêu gọi chúng ta hãy đặc biệt suy niệm về thành phần di dân trẻ tuổi. Thật vậy, tin tức hằng ngày thường đề cập đến họ. Tiến trình toàn cầu hóa bao rộng đang xẩy ra khắp thế giới đang mang đến một nhu cầu di chuyển, một nhu cầu cũng thu hút nhiều người trẻ di dân và sống xa gia đình của họ và quê hương xứ sở của họ.  Kết quả xẩy ra đó là có nhiều trường hợp giới trẻ có khả năng thông minh rời bỏ quê hương nguyên quán của mình, thì ở các xứ sở tiếp nhận thành phần di dân luật lệ thi hành khiến cho việc hội nhập của họ trở nên khó khăn.


Nhân dịp sắp đến Ngày Thế Giới của Thánh Phần Di Dân và Tỵ Nạn, và nhìn ngắm Thánh Gia Nazarét, hình ảnh của tất cả mọi gia đình, tôi muốn  mời anh chị em hãy suy nghĩ về tình trạng của gia đình di dân. Thánh Ký Mathêu đã thật lại rằng sau khi Chúa Giêsu giáng sinh ít lâu thì Thánh Giuse buộc phải lên đường sang Ai Cập vào ban đêm, mang con trẻ và mẹ của người đi với mình, để thoát cuộc bách hại của vua Hệrôđê (x Mt  2:13-15).


Công Đồng Chung Vaticanô II, với giáo huấn dồi dào bao gồm nhiều lãnh vực trong đời sống giáo hội, đã bế mạc 40 năm trước đây. Hiến chế mục vụ “Vui Mừng và Hy Vọng” đặc biệt phân tích kỹ lưỡng những sự phức tạp của thế giới ngày nay, tìm cách tốt nhất để mang sứ điệp Phúc Âm đến cho con người nam nữ ngày nay. Để đạt được mục đích này, Các Vị Nghị Phụ của Công Đồng, đáp lời kêu gọi của Giáo Hoàng Chân Phước Gioan XXIII, đã thực hiện việc cứu xét tới những dấu chỉ thời đại và dẫn giải chúng theo chiều hướng Phúc Âm, để cống hiến cho các thế hệ mới khả năng đáp ứng một cách thích đáng với những vấn nạn thường hằng về đời sống này cũng như đời sống mai hậu và về những mối liên hệ chính đáng về xã hội.


Chúa Giêsu Kitô là khuôn mặt của lòng thương xót Chúa Cha. Những lời này có thể tổng hợp sâu sắc mầu nhiệm của đức tin Kitô. Lòng Thương Xót đã trở nên sống động và hữu hình nơi Đức Giêsu thành Nagiarét, và đạt đến đỉnh cao nơi Ngài. 


Từng quốc gia đơn lẻ có thể giải quyết vấn đề những người buộc phải di cư không? Chúng ta phải vượt qua sự thờ ơ và nỗi sợ chấp nhận người khác. Bởi vì người khác đó có thể là chính bạn. Hoặc là bản thân tôi…


Thánh Phanxicô thành Assisi đã hát lên: “Con xin chúc tụng Chúa, lạy Chúa của con”. Trong bài thánh ca tươi đẹp này, Ngài nhắc cho chúng ta nhớ, ngôi nhà chung của chúng ta phải được xem như người chị của chúng ta, mà chúng ta được chia sẻ cuộc sống, và như người mẹ ôm lấy chúng ta. “Con xin chúc tụng Chúa, lạy Chúa của con! vì người chị của chúng con, người mẹ trái đất của chúng con, mẹ nâng đỡ chúng con và mang lại nhiều hoa trái, những bông hoa tươi đẹp, những cây cỏ xanh tươi”.